]]>

14 tháng 5, 2011

Chuyện kể


chuyện tình dài anh kể em nghe
thuở xa xưa công chúa trang đài
yêu chàng lãng tử nhiều mơ mộng
nên đôi lần tưởng một mà hai

chuyện tình buồn anh kể em nghe
có người đi vớt lá sông đầy
sông bao nhiêu lá người không đếm
chỉ đếm mưa gầy trên áo bay

chuyện tình sầu em kể anh ơi
núi nhìn sông vọng tiếng ru hời
đâu hay sông chở hồn thơ dại
trôi mãi âm thầm ra biển khơi

chuyện tình nầy em kể anh nghe
có người đi nhặt lá khô về
ngẩn ngơ nhớ lại mùa thu trước
đã nói cùng ai chuyện ước thề

chuyện tình mình ta kể cho xong
lối yêu thương trái đắng vô cùng
đâu hay lạc bước về đôi ngã
thơ lạnh lòng ai anh biết không.

trần thanh hương

11 tháng 5, 2011

Bài học


anh dạy em bài học
khôn ngoan khi vào đời
nhớ coi chừng thiên hạ
lọc lừa trên đầu môi

anh dạy em bài toán
cộng trừ với nhân chia
cộng nhiều khi tan vỡ
trừ nhiều khi biệt ly

anh dạy em bài luận
về những nỗi thương tâm
và lòng người không thể
tới bên nhau thật gần

anh dạy em bài triết
tuy gần mà thật xa
đông tây đành cách biệt
sầu vương mắt thật thà

anh dạy em bài hát
ngậm ngùi tiếng yêu thương
xa nhau rồi em hiểu
tình yêu thật khó lường

anh ơi bài anh dạy
toán cộng lẫn toán trừ
đem vào đời bỡ ngỡ
cùng mịt mờ như nhau.

trần thanh hương

7 tháng 5, 2011

Ơi anh


thôi rồi mình đã xa nhau
ơi anh phố cũ còn đâu một người
âm thầm nhớ những xuân tươi
ơi anh đã mất nụ cười thuở xưa
xin về làm giọt mưa thưa
rơi trên tóc nhỏ cho vừa nhớ thương
xin về làm khói vấn vương
cho cay mắt đỏ chiều sương thẩn thờ
bụi vàng che nửa câu thơ
áo xanh xưa cũng che mờ nẻo đi

bởi vì mình đã xa nhau
nên nơi chốn cũ sầu đau một người.

trần thanh hương

5 tháng 5, 2011

Lạc bước


anh vốn ghét đóng vai trò kịch sĩ
vờ đau thương khi tim vẫn ơ thờ
em vốn dốt đóng vai trò dạn dĩ
nên vô tình thơ dối gạt hồn thơ.
Chúa xui khiến anh em mình lạc bước
khúc ngoặc cuộc đời nên vướng vô nhau
bên thập giá đôi khi cùng lặng tiếng
nhớ nhớ quên quên, chắc Chúa cũng đau đầu!
anh cứ diễn tiếp vai trò kịch sĩ
em cứ vờ như dạn dĩ từ lâu
để mai sau nghe lại tiếng kinh cầu
thơ bớt lạnh dẫu tình vờ như có.

ta ướm thử lên đời nhau nhát chém
vết dao đâm sao bỗng nhói vô ngần.

trần thanh hương

4 tháng 5, 2011

Bên sông


chúng mình cùng đứng ở bên sông
mà sao xa cách đến muôn trùng
em ở bên nầy anh bên nớ
không một con đò, sông mênh mông

chúng mình cùng nhớ đến tên nhau
mà gọi mòn hơi vẫn lạc tầu
sân ga bến đợi về trăm ngã
đâu biết nơi nào hẹn trước sau

chúng mình cùng nói tiếng yêu thương
mà vẫn mất nhau cuối nẻo đường
anh níu phương trời hiu hắt gió
em tìm heo hút nắng quê hương

chúng mình cùng biết sẽ xa nhau
sao vội vàng quên bài thơ đầu
anh ơi, sông cũ đò không thấy
chỉ thấy em về lạnh nỗi đau.

trần thanh hương

2 tháng 5, 2011

Cõi mịt mù


giọng cười xa hút mãi thiên thu
người đến hay đi cõi mịt mù
nhịp gõ xe đời sao hiu hắt
ngậm ngùi nghe tiếng dế giun ru

trả lại cho em những dại khờ
người về vui với những câu thơ
gom dăm ba mảnh tình tan vỡ
nửa thoáng mê say nửa hững hờ

em nhớ rất nhiều người biết không
lời yêu theo gió thoảng hương nồng
chưa chi mà đã vào quên lãng
thôi, tiễn đưa tình vô hư không

người ơi gió lạnh về se sắt
em cũng nghe thêm lạnh tuổi đời
chợt thấy sầu lên đầy trong mắt
nghe chừng mù mịt tháng ngày trôi.

trần thanh hương

1 tháng 5, 2011

Xa xôi


Chừ không ai đưa tôi về đây nữa
chiều trôi nghiêng trên cây lá u buồn
gió vẫn lạnh tận hồn tôi muôn thuở
người đi rồi mầu áo bỗng tang thương

Hương có nhạt trên vai đời hiu quạnh
tình có phai như gió thoảng xa gần
thì xin cũng thêm một lần được mở
cõi lòng mình cho một thoáng bâng khuâng

Rồi ngày mai không ai về đây nữa
người xa xôi như cổ tích hoang đường
hoa vẫn rụng bên hiên đời lặng lẽ
dù âm thầm thì cũng một lần hương.

trần thanh hương

Đưa tiễn


chiều nay người ấy đi rồi
chiều nay thôi cũng rã rời mộng xưa
gọi người nghẹn giữa cơn mưa
nghe trong nức nở lời đưa tiễn lời
tôi về gọi mãi tôi ơi
gối chăn giờ cũng chìm hơi thở buồn
người đi từ dạo mù sương
chim non kêu tiếng đau thương giận hờn
gói tình trao nửa môi hôn
nửa kia thôi để vùi chôn cạnh lòng
có về gặp giữa hư không
mình chia nhau chút mênh mông ngậm ngùi

từ đây người ấy xa rồi
từ đây thôi chỉ mình tôi một mình.

trần thanh hương