]]>

15 tháng 11, 2009

Đêm Paris


một que diêm, một que diêm rồi một que diêm
soi dung nhan đó với ưu phiền
soi đôi mắt đỏ chiều lưu lạc
soi môi em buồn tay che nghiêng

rồi bóng đêm về gieo nhớ thương
trong tôi u uất cõi vô thường
ôm em đau xót vòng tay lạnh
giữ kín trong hồn chút khói sương

thanh hương phỏng dịch thơ J. Prévert


Paris la nuit

Trois allumettes une à une
allumées dans la nuit
la première pour voir ton visage tout entier
la seconde pour voir ta bouche
et l'obscurité tout entière
pour me rappeler tout cela
en te serrrant dans mes bras.

Jacques Prévert

29 tháng 10, 2009

Bên hồ


Gió đưa nức nở hồn lau sậy
hương thoảng về gieo vạn nỗi sầu
nghe vọng bên đời xôn xao ấy
tình yêu xưa cũ, chạnh lòng đau.

thanh hương phỏng dịch thơ Lamartine




Le lac

Que le vent qui gémit, le roseau qui soupire
Que les parfums légers de ton air embaumé
Que tout ce qu'on entend, l'on voit ou l'on respire
Tout dise: ils ont aimé.

Lamartine

6 tháng 9, 2009

Ừ thôi


Ừ thôi em bỏ đường dài
bỏ trưa mộng ảo bỏ ngày bơ vơ
bỏ hồn nhiên bỏ ngây thơ
bỏ ai ngồi với cơn mơ ngậm ngùi
em đi chia nửa môi cười
chia trăm bến lạ đợi người ghé chân
chia sông xa với cây gần
chia ai một chút tình thân hững hờ
ừ thôi em bỏ ai chờ
ngẩn ngơ đứng lại cuối bờ mộng xưa
khi về lạnh giữa đêm mưa
ừ thôi em bỏ câu thưa tiếng chào
mai nầy trong cõi hư hao
người ơi còn chút ơn nào tặng nhau?

thanh hương

28 tháng 8, 2009

Gởi người


Tôi gởi cho người nửa đóa hoa
nửa kia tôi cất để khi già
nhìn hoa nhớ lại hồn năm cũ
và tưởng đến người xa rất xa

Tôi gởi cho người nửa mảnh gương
nửa kia tôi cất để đêm trường
soi gương ngóng lại từng nhân ảnh
nơi tháng năm nào thuở nhớ thương

Tôi gởi cho người nửa chiếc khăn
nửa kia tôi cất để khi nằm
trong quan tài đỡ hồn hoang lạnh
nửa tấm khăn dành thay gối chăn

Tôi gởi cho người nửa giấc mơ
nửa kia tôi cất để mong chờ
lỡ khi người có về trong mộng
mộng sẽ êm đềm hơn cả mơ.

thanh hương

9 tháng 8, 2009

Hạ xưa


Năm xưa mùa hạ về
Bên người tôi bước nhẹ
Tình nhỏ nhưng thật đầy
chiều trôi qua quá lẹ

mùa hạ năm nao tàn
người đưa tôi bước vội
ngại phượng đỏ mơ màng
nghe tim mình thú tội

chừ đây người thật xa
chừ đây mưa nhạt nhòa
một mình tôi lặng lẽ
bên hiên đời bao la

năm nay mùa hạ về
người xưa giờ chẳng thấy
chân bước sao não nề
phượng ngày xưa vẫn vậy.
trần thanh hương

(Đặc san Ái hữu Pétrus Ký Pháp - n°60 Hè 2011)

19 tháng 7, 2009

Chia xa


Dòng đời đi qua
Môi người âm ba
Ơi con sóng vỗ
Tình đành chia xa

Tim buồn nhịp đập
Xe đời lăn nhanh
nhớ mình hờ hững
nhớ người ăn năn

chân mềm đã mỏi
tay gầy cũng đau
chiều lên bước vội
sầu dâng dạt dào

có về phố nhỏ
ngắt dùm chiếc bông
hỏi người xưa cũ
tình còn hay không?

thanh hương

14 tháng 6, 2009

Giọt buồn


thôi em đã hết xuân hồng
hết đôi tay mộng vẽ vời bâng khuâng
hết đôi mắt ngóng xa gần
hết đôi chân bước ngại ngần thuở xưa
người về như hạt mưa thưa
người đi như nắng đong đưa cuối trời
nến sầu ai thắp chơi vơi
giọt buồn nhỏ xuống một đời hư không
chừ còn chi nữa mà trông
đành coi như lỡ sang sông ngậm ngùi
thôi em đã hết xuân rồi...

thanh hương

12 tháng 6, 2009

Nơi đâu ?


Buổi chiều tôi đi qua công viên
hỏi thăm chim sẻ rất ngoan hiền
nơi đâu có một loài hoa nhỏ
nở ngợp trong hồn tuổi thiếu niên ?

Buổi chiều tôi đi qua con sông
hỏi thăm con nước cuốn theo dòng
nơi đâu gặp lại dòng sông cũ
để gội cho hồn thêm trắng trong ?

Buổi chiều tôi về giữa phố đông
nhìn quanh sao bỗng xót xa lòng
tìm đâu thấy lại ngày thơ dại
giữa một sông đời chia nhớ mong

Buổi chiều tôi về, ôi mênh mông
hồn tan theo nước mắt âm thầm
tìm đâu thấy lại người xưa cũ
để được ân cần kêu cố nhân ?

thanh hương