]]>

30 tháng 3, 2009

Mẹ ơi con nhớ


Mẹ ơi hồn con đau đớn
cớ gì con mất niềm tin?
Mẹ ơi tim con đau xót
ngày vui xưa biết đâu tìm !

Bao lần dưới chân Thánh giá
lặng nhìn Mẹ, đấng từ bi
mong sao đời êm ấm mãi
ngờ đâu đổi gió, thay mùa

Chiều nay con về chốn cũ
quỳ bên chân Mẹ thân yêu
đường xưa mịt mù mây phủ
Mẹ ơi con nhớ rất nhiều

Van xin Mẹ hiền tha thứ
đừng rời xa đứa con hư
dù đam mê đời ngăn lối
vòng tay Mẹ vẫn nhân từ.

thanh hương

15 tháng 3, 2009

Mai về bên ấy

Mai có về bên ấy
khung đời gãy nhịp xưa
sông đời quên lối hẹn
tay đời thôi tiễn đưa

Mai có về bên ấy
lòng thầm nhớ khôn nguôi
ai tìm ai quên lối
dòng đời vẫn ngược xuôi

Đường đi chừ hoang lạnh
mây tím ngập trong hồn
sương xám đầy trong mắt
chiều ơi! buồn mênh mông

Chuông giờ ai điểm tiếng
lặng lẽ lời kinh thưa
nến soi đời tận hiến
lời yêu nói bỗng thừa

Mai có về bên ấy
đàn đành lỡ giọng đưa
môi đành quên khúc hát
đời đành lỡ nhịp xưa.
thanh hương

28 tháng 2, 2009

Phố nhỏ


phố nhỏ chiều nay về
chân đong đầy nỗi nhớ
thềm cũ không ai chờ
vườn xưa hoa vẫn nở

nhạc trầm quên cung bậc
sầu lẻ loi bàn tay
trên vai đời nặng trĩu
hồn ai sóng ngập đầy

phố nhỏ chiều nay về
chao ơi buồn da diết
lạc mất nhau phương nào
trời ơi là cách biệt

bên sông chiều mưa lũ
hỏi thăm người nơi nao
bên đời xôn xao cũ
chờ ai bỗng nghẹn ngào

đưa nhau chiều sương lạnh
đợi nhau từng ăn năn
mất nhau ngày ly loạn
khóc nhau mấy nguyệt rằm

xa nhau chừ mấy độ
người lạc mãi phương nao
tìm ai bên cổ mộ
trời ơi nhớ dạt dào.

thanh hương

20 tháng 1, 2009

Tiếng thở dài

Có một lần người đi bên tôi
nhớ hay quên thì cũng qua rồi
âm ba vẫn dội trong hồn sóng
mà người thì mãi mãi xa xôi

Có một lần tôi gởi cho ai
cõi hư hao với tiếng thở dài
xe đời lăn nhịp về đôi ngã
tôi một mình đếm những tàn phai

Rồi một lần ta lạc mất nhau
nhớ hay không lòng vẫn u sầu
người ơi mộng cũ chừ xa lắm
thôi, chia người một chút thương đau.

Đã một lần người đi bên tôi
nhớ hay quên, ừ cũng qua rồi
tình ta chôn kín vào hư ảo
bởi tôi, người, mỗi cõi xa xôi.

thanh hương

15 tháng 1, 2009

Tình thơ


Ta biết nhau vào độ cuối xuân
vườn em anh đến với ân cần
cho em một chút tình thơ dại
rất mỏng manh và cũng rất thân

Ta xa nhau vào độ cuối thu
trời hôm nao có gió sương mù
anh xin hương tóc mùi thu thảo
em góp mây trời lặng lẽ đưa

Ta mất nhau vào độ cuối đông
có con chim nhỏ khóc trong lồng
anh vào huyệt mộ sầu đơn lẻ
có mộng em từ cõi sắc không?

Em đứng bên chùm hoa khế xưa
long lanh giọt nắng gió thu đùa
vàng rơi rất nhẹ trên tà áo
nghe động bên trời cơn gió thưa

Đã mấy đông rồi lặng lẽ qua
mầu hoa xưa cũ có phai nhòa?
tình thơ xa hút vào hư ảo
còn mắt ai thầm lạnh nỗi đau.

thanh hương

30 tháng 12, 2008

Khi tôi về


Khi tôi về mùa xuân vàng trước ngõ
Vườn ai đưa hương cũ thoáng trong hồn
Cơn gió nhẹ xôn xao đùa cọng cỏ
Bổng nghe lòng ngơ ngẩn nhớ sư môn.

Khi tôi về trường xưa chừng vẫn đợi
Người xưa sao không thấy đứng bên thềm
Hành lang vắng khuôn viên buồn rủ rượi
Lá me già như cũng nặng nề hơn.

Khi tôi về tháng giêng còn bước vội
Mắt nhìn xưa không thấy nữa bên trời
Ơi ngơ ngác chân về nghe rất tội
Thoảng âm thầm đâu đó tiếng chia phôi.
thanh hương

20 tháng 12, 2008

Sàigòn tháng giêng


Saigon, tôi về giữa tháng giêng
hình như hoa đỏ nở trên cành
hình như hương sứ lùa trong tóc
và có mây trời xanh rất xanh

Saigon, tôi về giữa tháng giêng
hình như ai đó đứng bên đường
đưa tay lặng ngắt chùm hoa nhỏ
dõi bóng một người thương rất thương

Saigon, tôi về lúc tháng giêng
nhìn ai sau cửa chớm buông riềm
hình như có một mùi hương lạ
ghé lại bên thềm mưa đổ nghiêng

Saigon, tôi về lúc tháng giêng
đường đi trăm ngã đến trăm miền
chao ơi nhớ mãi ngày xưa cũ
biền biệt nơi đâu những bóng hình.

trần thanh hương

(Đặc san Ái hữu Pétrus Ký Pháp - n°61 Xuân 2012)

12 tháng 12, 2008

Lục bát ngày xưa

Saigon có những cơn mưa
Cho tôi nhớ mãi ngày xưa một người
Trách tôi khi thiếu môi cười
Hờn tôi khi thấy tôi lười nói năng
Người yêu tôi thưở mười lăm
Người thương tôi thưở trăng chưa kịp tròn
Nên lòng người cứ héo hon
Nên tim tôi cứ như nhành ngọc rơi
Người đi tìm ngọc mù khơi
Tôi vô tâm nỡ dấu nơi ngọc chìm
Ngày xưa tôi nhớ mà quên
Người xưa tôi nhớ để quên suốt đời.

Trên sông chiều đã xuống dần
Trên vai ngày cũng âm thầm trôi qua
Xe đời đã bỏ đi xa
Sao ta còn lại mình ta thẩn thờ
Gọi tên người mãi còn mơ
Gọi tên người mãi còn ngơ ngẩn lòng
Tay nào níu giữ hư không
Tay nào đan ngón xuân hồng người ơi
Nay thuyền đã bỏ ra khơi
Trăm con sóng cũng vào nơi mịt mùng

Từ khi người ấy qua sông
Tôi con chim nhỏ chiều đông hót buồn.

thanh hương